Truy cập nội dung luôn

Báo bài xấu Thèm lắm cái Tết miền Trung nồng mùi gió biển... (*) (MTO 1 - 22-01-2017 20:17)

Ngày đăng: 22-01-2017 20:17

Nó rảo xe qua những con phố trung tâm, thấy đèn hoa giăng khắp chốn. Giờ trời còn sáng, nhìn đâu cũng chỉ thấy mấy đám dây đèn bắt ngang chéo dọc, nhưng đợi đến tối, hẳn sẽ rực rỡ, hoành tráng lắm, Sài Gòn mà!


Nó cười buồn, tám năm rồi kể từ ngày nó cùng Sài Gòn đón giao thừa lần đầu tiên, cũng là tám năm nó lỡ hẹn đêm ba mươi Tết với vùng quê nhỏ bé nơi nó sống những tháng ngày thơ ấu. Tết Sài Gòn, dẫu bao nhiều người con xa xứ lũ lượt tạm rời đi, vẫn nhộn nhịp và rộn ràng lắm. Nó yêu Sài Gòn, dòng máu người thành phố như đã chảy trong huyết quản nó tự thuở nào dẫu nó không sinh ra ở đây, nhưng… tận thẳm sâu trong trái tim, nó vẫn thèm lắm cái Tết miền Trung quê ngoại nồng mùi gió biển. Tám năm nay nó không đón giao thừa ở quê, và hai năm gần nhất là hoàn toàn chưa về thăm ngoại, phần vì bận học, phần vì mẹ nó không sắp xếp được lịch trực, nữ hộ sinh mà, dù bị sắp trực ngay đêm giao thừa cũng đành chịu. Nhớ một năm nọ, ba  đi công tác xa, mẹ trực đúng đêm giao thừa, hai chị em xuống bệnh viện ở cùng mẹ, thức đến nửa đêm chạy hồng hộc lên tầng 7 bệnh viện ngắm pháo hoa bắn lên từ tòa nhà Bitexco. Chừng ba bốn năm đổ lại đây, nghe bảo quê ngoại nó cũng bắt đầu bắn pháo hoa rồi. Nó thực sự muốn biết, những rặng dừa trải ngút mắt, những nếp nhà tường vàng ngói đỏ, những bờ đước lặng thinh mà hung vĩ… sẽ trông như thế nào dưới một trời pháo hoa…

Nó chậm rãi dắt xe vào cổng. Hôm nay đã là 25 tháng Chạp, nhà nó đã quét tước dợn dẹp gần xong xuôi hết, tậu dư dả nào bánh mứt nào cúc vạn thọ. Mà bánh mứt, nó nhủ thầm, chắc tơi nửa năm sau nhà nó mới ăn hết, chứ ở đây đâu có nhiều bạn bè họ hàng ghé thăm mà ăn. Bước vào nhà, liền thấy hai cây mai đào mẹ nó tự tay tết bằng hạt cườm ba năm trước lập lòe ánh sáng. Hai cây ấy chỉ đến Tết mới được đem ra cho đẹp nhà đẹp cửa, mà nó còn nhớ, lúc lấy ra lau chùi vài ngày trước, vẻ mặt mẹ nó thoáng chốc trầm xuống, đăm chiêu. Hơn ai hết, nó hiểu mẹ còn thèm cái Tết quê ngoại hơn cả nó nữa, đó là nơi mẹ sinh ra, lớn lên và nuôi dưỡng giấc mơ trở thành một nữ hộ sinh trong mẹ. Tám năm, mẹ về thăm quê còn ít hơn chị em nó, vì cứ kẹt lịch trực mãi, mà giả có về được, cũng chẳng bao giờ đúng Tết.

Năm nay nhà nó lại không về. Lúc mẹ xác định được lịch trực thì tàu xe đã kín chỗ, có còn thì toàn ngày quá sớm hoặc quá trễ, hay nói trắng ra, không còn chỗ để mẹ con nó về kịp đón giao thừa ở quê.

Chờ nó bên bàn ăn là nhỏ em gái nhỏ hơn bốn tuổi. Cô nhóc đáng xem ti vi, khoanh tay trên bàn với cái vẻ đăm chiêu ngồ ngộ của một đứa trẻ ra vẻ người lớn. Ti vi đang phát quảng cáo Tết của một nhãn hàng. Bụng nó thót lên một cái. Mấy năm này, mỗi lần xem quảng cáo có cảnh gia đình đoàn tụ, ông bà con cháu ngồi bên mẫm cỗ cùng đón giao thừa, nó lại bồn chồn. Mắt nó đăm đăm dán vào hình ảnh hai ông bà cụ nhìn nhau trước mâm cỗ đủ đầy ngày Tết, chỉ than một câu: “Thứ gì cũng có, chỉ thiếu chúng nó.”Nó tưởng đến ông bà ngoại, có nhiều con nhưng mỗi đứa lập nghiệp một nơi, đến Tết nào có bao giờ được đông đủ. Mà nhất là nó, phận cháu mà chưa một lần được hưởng cái phúc đón giao thừa cùng ngoại.

- Chị Hai làm sao mà mắt đỏ lên vậy?

Tiếng thắc mắc của đứa em kéo nó sực tỉnh. Nó chỉ cười trừ, chính nó cũng không biết sống mũi mình cay cay từ lúc nào nữa. Nó tự mắng mình mau nước mắt. Mới có bấy nhiêu đã muốn khóc, vậy năm sau đi du học, làm sao nó chịu nổi. Lúc đó, quê hương mà nó thương nhớ sẽ lớn hơn, bao trọn cả hai từ ‘Việt Nam” thiêng liêng, và rồi cả cơ hội được đón giao thừa trên quê cha đất tổ cũng không còn…

Em nó chừng hiểu nó đang nghĩ gì, đột ngột nhấc hai tay lên, để lộ ba mảnh giấy. Nó dự cảm được điều gì đó trước khi chạm đến chúng, và đột ngột, một cơn run rẩy nhẹ truyền dọc từ đầu ngón tay đi khắp cơ thể. Nó cầm trên tay là ba tấm vé tàu hỏa, ba tấm vé tàu hỏa chỉ đủ mua một chỗ gường nằm, nhưng nó chẳng quan tâm, giá vé gấp ba bình thường thì có sao.

- Mẹ ơi… mẹ ơi… - Nó gọi vống lên khi mẹ nó chậm rãi đi xuống cầu thang, mắt mẹ long lanh thứ ánh sáng lạ kì mà bao lâu nay nó hiếm khi được thấy.

- Của cô Hoa nhượng lại, gia đình cô đột nhiên muốn ở lại ăn Tết thành phố. – Mẹ nói trước khi nó kịp hỏi, nụ cười trên môi nở rộng.

- Nhưng mình có về kịp giao thừa không mẹ? – Nó mân mê, săm soi tấm vé như nghiên cứu một món bảo vật, giờ đến nơi là chín giờ tối, cách giao thừa có ba tiếng, nhỡ kẹt tàu…

- Sẽ kịp, sẽ kịp mà…

 

Ảnh minh họa. Nguồn: Pixabay/vitieubao

Nó không biết làm sao mẹ có thể quả quyết như vậy, nhưng nó tin, nó tin năm nay nó có thể về kịp… Ào lên phòng, nó rút ra một phong thư rất đẹp, nhưng bên trong chỉ có một tờ lịch cũ, trên đề mấy câu thơ ông ngoại sáng tác tặng nó năm trước khi nó không về, sau nhờ chị họ đem vào giúp:

“ Tết đến xuân sang cháu không về

Ông bà trông đợi thấy buồn ghê

Trong nhà vắng cháu sao thấy thiếu

Cố gắng năm sau cháu phải về.”

Ngoại ơi, con về đây, về với vườn dừa trăm cây xanh trĩu quả, về với cái Tết miền trung giản dị mà ấm cúng, về với giấc mơ về cái bàn tròn khi trong sân với tất thảy mọi người cùng xúm xít vừa ăn hải sản vừa chờ nghe Chủ tịch nước chúc Tết, về với ngoại…

 

LÊ HUỲNH AN THỦY (F2, Q11, TPHCM)

(*): Bài tham dự sân chơi "Tết trong tôi là". Mời bạn xem thông tin và cách thức tham dự tại đây

  

binhluan


*Họ và tên
*Email:
*Nội dung:
Avartar:
* : Thông tin bắt buộc.
Ý KIẾN PHẢN HỒI
Tạm thời chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên.